Chuyên mục lưu trữ: Tin tức

Ai thân quen với Chúa Giêsu thì là người tự do

Tất cả những ai lắng nghe và thực hành Lời Thiên Chúa, thì là gia đình của Chúa Giêsu. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Người con tự do trong nhà mình

Gia đình của Chúa là cộng đoàn các môn đệ, cộng đoàn của những người anh chị em bạn bè với nhau, chứ không phải là những cộng đồng khuôn phép theo kiểu học thức, càng không phải là cộng đồng mang tính ngoại giao.

Trở thành người thân của Chúa Giêsu, là bước vào nhà của Chúa, là bước vào bầu không khí của mái nhà ấy, là hít thở bầu không khí của mái ấm ấy. Khi sống dưới mái nhà Chúa, chúng thấy mình tự do. Bởi vì những người con thì tự do khi ở nhà mình. Bởi vì ai sống trong nhà Chúa thì đều là người tự do, và ai thân quen với Chúa thì tự do. Tuy nhiên, Kinh Thánh cũng sử dụng từ ngữ “con của người nô lệ”. Đó là những Kitô hữu không dám đến gần Chúa, không dám làm quen với Chúa. Họ trở thành con cái của nô lệ, vì họ luôn giữ khoảng cách xa Chúa.

Lời nói đơn sơ thân tình

Còn những ai thân quen với Chúa, thiết thân với Chúa, thì trở thành những vị thánh vĩ đại. Các vị thánh ấy là người ở bên Chúa, nhìn Chúa, lắng nghe Lời Chúa, cố gắng thực hành Lời Chúa, và luôn nói chuyện với Chúa. Những cuộc nói chuyện ấy chính là cầu nguyện. Có những lời cầu nguyện dọc đường như: “Nhưng, Chúa ơi, Chúa đang nghĩ gì thế?” Lời cầu nguyện này thật đơn sơ và thân tình. Có vị thánh rất đặc biệt với cách cầu nguyện đơn sơ ấy, đó là Chị Têrêsa. Chị nói chuyện với Chúa cách đơn sơ và thật tuyệt vời. Chị nói chuyện với Chúa mọi lúc mọi nơi. Chị thân quen với Chúa trong mọi nơi mọi lúc, ngay cả khi ở nhà bếp. Đó chính là trở thành người thân với Chúa.

Thân quen với Chúa cũng có nghĩa là ở lại với Chúa. Giống như khi Thánh Gioan Tẩy Giả tuyên xưng: “Đây Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian!”, thì hai anh em Anrê và Gioan đã đi theo Chúa, và sau đó, họ đến xem chỗ Chúa ở, và ở lại với Chúa suốt ngày hôm ấy.

Trở thành người nhà của Chúa

Thật không tốt khi là một tín hữu Kitô mà lại giữ khoảng cách với Chúa Giêsu theo kiểu: Chúa cứ ở đó nhé, còn con thì ở đây. Chúng ta hãy bỏ đi thái độ xa cách ấy. Hãy thân quen với Chúa Giêsu. Cả trên xe buýt hay trên xe điện ngầm, cả trong những vấn đề này nọ, chúng ta hãy nói thầm thì với Chúa. Hay ít nhất, hãy biết rằng Chúa đang nhìn mình, biết rằng Chúa rất gần mình. Đó chính là cách gần gũi thân thiết với Chúa. Đó chính là cách trở thành người thân, trở thành người nhà của Chúa.

Chúng ta hãy cầu xin ơn ấy cho từng người, để chúng ta có thể hiểu được con đường làm người sống trong nhà Chúa. Nguyện xin Chúa ban cho ta ơn sủng này.

Ơn gọi của Đức Giáo Hoàng Phanxicô lúc 16 tuổi, vào 21 tháng 9 năm 1953

“Tôi đã không biết chuyện gì đã xảy ra.” Vào ngày lễ kính thánh Mát-thêu năm 1953, chàng thiếu niên Mario Bergoglio khi ấy mới 16 tuổi, đã có một kinh nghiệm mang tính quyết định làm thay đổi cả cuộc đời của chàng. Hôm nay, Đức Phanxicô truyền lại cho những bạn trẻ kinh nghiệm thời trẻ của ngài với sự khôn ngoan và đơn sơ.

Vào đêm trước ngày lễ kính thánh Mát-thêu, vị Tông đồ và tác giả sách Phúc Âm, Đức Thánh Cha đã chào đón các bạn trẻ như thông lệ vào cuối buổi tiếp kiến chung ngày 20/09/2017.

“Các bạn trẻ thân mến, ước gì cuộc hoán cải của thánh Mát-thêu trở nên tấm gương cho cuộc sống các con với tiêu chuẩn Đức tin”, Đức Thánh Cha khích lệ.

Đức Thánh Cha không bao giờ quên lần Xưng tội đã thay đổi cuộc đời của Ngài vào ngày lễ kính thánh Mát-thêu năm 1953 ở Buenos Aires. Sinh năm 1936, ngài sẽ tròn 17 tuổi vào ngày 17 tháng 12 năm đó. Đức Thánh Cha đã kể với cha Carlos B. Duarte Ibarra tại Flores rằng: “tôi không bao giờ nghi ngờ về việc mình sẽ là một linh mục.”

Nhà báo Austen Ivereigh đã thuật lại chi tiết câu chuyện này trong tiểu sử của Đức Thánh Cha Phanxicô (“Francis the Great Reformer”): “Thiên Chúa đã đi trước ngài” vào ngày 21 tháng 9 năm 1953. Ngài đi bộ xuống vùng Rivadavia Avenue, rảo bước trước nhà thờ thánh Giuse, nơi ngài đã rất quen thuộc. Khi ấy, Ngài cảm thấy một thúc bách lạ lùng đi vào Đền Thánh. “Khi tôi đến đó, tôi cảm thấy rằng mình phải bước vào – những điều mà bạn cảm thấy trong mình nhưng không biết nó là gì,” ngài đã giải thích với cha Juan Isasmendi ở giáo xứ đó.

Và tác giả trích dẫn tất cả đoạn này: “tôi đã nhìn, có gì đó mù mờ, đó là một buổi sáng tháng 9, có lẽ vào khoảng 9 giờ, tôi đã thấy một linh mục đang đi dạo, tôi đã không biết ngài và ngài không phải là một trong những linh mục của giáo xứ đó. Ngài đứng lên từ một tòa giải tội, người cuối cùng rời khỏi đó khi nhìn lên bàn thờ. Tôi không biết tất cả chuyện gì xảy ra tiếp đó. Tôi có cảm tưởng như có ai đó đẩy tôi đi vào tòa giải tội. Dĩ nhiên, tôi đã nói với ngài một số điều nào đó, tôi đã xưng tội – nhưng không biết điều gì đã xảy ra.”

Khi đã xưng tội xong, tôi hỏi vị linh mục rằng ngài đến từ đâu, bởi vì tôi không biết ngài và ngài trả lời: “tôi đến từ Corrientes và sống ở nhà, cũng gần đây thôi. Thỉnh thoảng tôi có đến đây để cử hành Thánh Lễ.” Ngài đã bị ung thư – bệnh về bạch cầu – và qua đời năm sau đó.

Từ đó tôi biết rằng, mình sẽ trở thành một vị linh mục. Tôi đã chắc chắn và xác tín về điều đó. Thay vì đi ra ngoài với người khác, tôi trở về nhà bởi vì tôi bị chìm đắm trong đó. Sau đó, tôi vẫn tiếp tục việc học và các kì nghỉ, nhưng giờ đây đôi biết rằng mình sẽ đi đâu.”

“Trong một bức thư vào năm 1990, để diễn tả kinh nghiệm này, ngài giải thích rằng nó giống như thể ngài đã bị ném từ trên lưng ngựa xuống,” Ivereigh nói tiếp.

Tuy nhiên, khoảng hơn một năm Jorge Bergoglio đã không nói gì với người nhà về chuyện này. Nhưng ý tưởng của ngài thật rõ ràng. Ngài đã giải bày với Oscar Crespo ở phòng thí nghiệm hóa học nơi ngài đã làm việc rằng: “tớ sẽ hoàn thành việc học ở đại học kỹ thuật này với cậu. Tuy nhiên, tớ sẽ không trở thành một nhà hóa học đâu. Tớ sẽ trở thành một linh mục, nhưng không phải một linh mục ở một nhà thờ. Tớ sẽ trở thành một tu sĩ Dòng Tên bởi vì tớ muốn đi ra ngoài những con phố này, đi tới những vùng ngoại ô, để ở với dân chúng.”

Những lời căn bản trong sứ mạng của Đức Bergoglio đã xuất hiện từ đó: “bước ra”, “với dân chúng.”

Ngài đã ngài đã có một “kinh nghiệm về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa” như thế nào, và điều mà ngài đã cảm thấy “được gọi” trong việc viện dẫn chứng từ của thánh Mát-thêu và thánh Inhaxiô Loyola.

Tin Mừng trong ngày lễ kính thánh Mát-thêu thuật lại lời kêu gọi của Chúa Giêsu trong sự quan tâm của ngài: “Chúa Giêsu rời khỏi thành Caphacnaum và khi đi ngang qua, Người nhìn thấy một người tên là Mát-thêu ngồi ở bàn thu thuế. Người đã gọi ông: ‘hãy theo Ta.’ Ông đã đứng dậy mà theo Người.” Đức Thánh Cha được lôi cuốn đặc biệt bởi cái nhìn của Đức Giêsu với ông Lêvi, với chính ngài và với mỗi người. Ngài thường mời người ta để mình được nhìn bởi Đức Kitô, để hành động dưới cái nhìn của Đức Kitô.

Vì vậy, triều đại giáo hoàng và huy hiệu của ngài được giải thích: “Eligendo atque miserando – Thương xót và chọn gọi”. Việc chọn và gọi của Đức Kitô là thương xót, nên các môn đệ của Người cũng sẽ làm như vậy.

Khi ngài đến Rôma và ở nhà khách của giáo sĩ ở đường Via Della Scrofa, gần nhà thờ thánh Luy của Pháp, ngài đã đến và chiêm ngắm bức họa “Ơn gọi của thánh Mát-thêu” của Caravaggio (1751-1610) được vẽ khoảng giữa năm 1599 và 1600 cho nhà nguyện Contarelli của nhà thờ thánh Luy nước Pháp, nơi mà bức tranh được giữ cho đến ngày nay.

Phép lạ đã cứu một linh mục khỏi lưỡi dao quân khủng bố

Abuna Nirwan là linh mục Dòng Phanxicô, người gốc Iraq, cha từng học ngành y trước khi chịu chức linh mục.Năm 2004, khi cha đang sống tại Đất Thánh, các nữ tu dòng Đaminh Mân Côi, dòng được nữ tu Maria Alphonsine Danil Ghattas (người Palestine đã được phong chân phước năm 2009 và phong thánh năm 2015) thành lập, tặng cho cha một di vật của đấng sáng lập và một tràng chuỗi mà sơ đã từng sử dụng. Cha Nirwan luôn mang chúng bên mình.

Năm 2013, khi Đức Giáo Hoàng Benedict XVI yêu cầu mở án điều tra về một phép lạ để phong thánh cho nữ tu Maria Alphonsine, như thủ tục thường làm, Tòa Thánh đã cho mở huyệt mộ của vị nữ tu. Như thường lệ, việc này sẽ do các giám mục địa phương chỉ định một bác sĩ chịu mọi trách nhiệm các thủ tục. Cha Abuna Nirwan đã được trao nhiệm vụ giám sát việc khai quật và báo cáo như một chuyên viên y khoa..

Hai năm trước ngày phong Chân phước, một điều phi thường đã xảy ra qua lời cầu bầu của sơ (ngoài phép lạ đã được phê chuẩn) như cha Santiago Quemada viết trên blog của mình.Câu chuyện chúng tôi sẽ kể đã xảy ra vào ngày 14.7.2007. Cha Abuna Nirwan về thăm gia đình của mình tại Iraq. Cha đã đi bằng một chiếc taxi mà cha đã thuê ở biên giới Syria. Trong bài giảng trong một thánh lễ tại Bet Yalla, ngài đã kể lại như sau:

“Vào thời điểm đó, tình hình chung rất bất an nên tôi không thể di chuyển bằng máy bay. Điều đó đã bị ngăn cấm. Phương tiện duy nhất có thể sử dụng là một chiếc xe hơi. Theo kế hoạch của tôi là đến Baghdad, và đi từ đó đến Mosul, nơi cha mẹ tôi sinh sống.

Vì tình hình ở Iraq trong thời kỳ đó nên người tài xế lo sợ. Có một gia đình – bao gồm người cha, người mẹ, và một bé gái mới 2 tuổi, xin được đi cùng với chúng tôi. Người tài xế taxi nói với tôi rằng họ đã hỏi, và tôi không phản đối. Họ theo đạo Hồi. Người lái xe là một Kitô hữu. Ông nói với họ rằng có chỗ trong xe, và thế là họ cùng đi với chúng tôi. Chúng tôi đã dừng lại ở một trạm xăng, và nơi đây lại có một thanh niên Hồi giáo xin nếu được cho anh ta quá giang đến Mosul. Vẫn còn chỗ trong xe, vì vậy chúng tôi chấp nhận lời đề nghị của anh ấy.

Vào ban đêm, biên giới giữa Jordan và Iraq không được mở. Khi mặt trời mọc, những hàng rào được mở ra, và có khoảng 50 đến 60 chiếc xe hơi bắt đầu tạo thành một đường dài, tất cả các tài xế lái xe chậm hẳn.

Chúng tôi tiếp tục chuyến đi của mình với sự quyết tâm. Sau hơn một giờ đồng hồ ngồi trong xe, chúng tôi đã đến một nơi, tại đây có một trạm kiểm soát. Chúng tôi chuẩn bị hộ chiếu của mình. Chúng tôi dừng lại. Người tài xế nói: “Tôi sợ nhóm người này.” Trước đây, nơi này đã từng là một trạm kiểm soát quân sự, nhưng các thành viên của một tổ chức khủng bố Hồi giáo đã giết chết những người lính và chiếm quyền kiểm soát nơi đây.

Khi chúng tôi đến, họ yêu cầu xem hộ chiếu của chúng tôi, và họ bắt chúng tôi phải ra khỏi xe. Họ đã lấy hết hộ chiếu đến văn phòng của họ. Một người đàn ông quay lại, quay sang tôi và nói: “Cha, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Các bạn có thể đi tiếp đến văn phòng xa hơn nữa.Các bạn đi về hướng sa mạc”. “Tốt lắm”, Tôi trả lời: “nếu chúng tôi phải đi, chúng tôi sẽ làm.” Thế là, chúng tôi đi bộ khoảng 15 phút thì đến cái lều mà họ đã chỉ cho chúng tôi.

Khi chúng tôi đến túp lều, có hai người đàn ông bịt kín mặt bước ra. Một tên một tay cầm máy ảnh và tay kia cầm con dao. Tên còn lại có bộ râu, và đang cầm quyển kinh Koran. Bọn họ đến gần chỗ chúng tôi đang đứng, và một trong số họ đã hỏi tôi, “Cha, cha từ đâu đến?” Tôi đã trả lời với hắn ta là tôi đến từ Jordan. Sau đó, hắn ta đã hỏi chuyện người lái xe.

Ngay sau đó, chúng đổi hướng qua chàng thanh niên đi với chúng tôi; hắn đã túm lấy anh và bẻ quặp tay của anh ra sau lưng và rồi giết chết anh ta bằng dao. Bọn họ đã trói tay tôi ra sau lưng. Rồi hắn ta nói: “Cha à, chúng tôi đang lập thành tích với Thủ lĩnh Al Jazeera. Cha có muốn nói vài lời không? Vui lòng, không được quá một phút.” Tôi đáp: “Không, tôi chỉ muốn được cầu nguyện.” Chúng đã cho tôi một phút để cầu nguyện.

Sau đó, hắn đã đẩy mạnh vai tôi cho đến khi tôi buộc phải quỳ xuống, rồi hắn nói: “Ông là một linh mục, và điều ngăn cấm là không thể để cho máu rơi xuống đất, bởi điều đó là một sự phạm thượng.” Vì thế, hắn đã đến chụp lấy cái thùng rồi quay trở lại với cái thùng để cắt cổ tôi.
Tôi không biết đã cầu nguyện những gì vào lúc đó. Tôi đã rất sợ, và tôi nói với sơ Marie Alphonsine, “Không phải tình cờ mà tôi luôn mang những kỷ vật của sơ bên mình. Nếu Thiên Chúa muốn đem tôi đi khi tôi còn trẻ thì tôi sẵn sàng, còn nếu không, tôi đề nghị với sơ đừng để ai chết nữa.”

Hắn ta nắm lấy đầu tôi, giữ chặt vai tôi, rồi vung dao lên. Một khoảnh khắc im lặng bao trùm, và rồi đột nhiên hắn nói: “Anh là ai ?” Tôi trả lời: “Một tu sĩ.” Hắn đáp lại: “Và tại sao tôi không thể xuống tay ? Anh là ai? ”Và rồi, không để cho tôi trả lời, hắn ta đã nói: “Cha, cha và những người kia hãy quay trở lại xe”. Chúng tôi đã trở lại nơi để chiếc xe.

Từ thời điểm đó trở đi, tôi đã ngừng lo sợ về cái chết. Tôi biết rằng rồi tôi sẽ chết vào một ngày nào đó, nhưng bây giờ tôi hiểu rõ hơn rằng điều đó sẽ chỉ xảy ra khi Thiên Chúa muốn. Kể từ đó, tôi không sợ bất cứ điều gì hoặc sợ bất cứ ai. Bất cứ điều gì xảy ra với tôi đều là bởi thánh ý Chúa, và Ngài sẽ ban cho tôi đủ sức mạnh để vác Thánh giá. Điều quan trọng là phải có niềm tin. Thiên Chúa sẽ luôn chăm sóc những ai tín thác vào Ngài.

Đức Thánh Cha tái lên án nạn lạm dụng trẻ em

VATICAN. ĐTC tái lên án nạn lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên là tội ác, đồng thời mời gọi toàn thể Giáo Hội tích cực bài trừ tệ nạn này.Ngài đưa ra lời kêu gọi trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 21-9-2017, dành cho Ủy ban Tòa Thánh bảo vệ trẻ em gồm 18 người, nhóm họp tại Roma trong những ngày này dưới quyền chủ tọa của ĐHY Chủ tịch Sean O’Malley, cũng là TGM giáo phận Boston.

ĐTC khẳng định rằng ”Xì căng đan lạm dụng tính dục thực là một sự tàn hại kinh khủng cho toàn nhân loại, nó làm thương tổn bao nhiêu trẻ em, người trẻ và những người lớn dễ bị tổn thương tại tất cả các nước và trong mọi xã hội. Cả Giáo Hội cũng đã trải qua kinh nghiệm rất đau thương. Chúng ta cảm thấy tủi hổ vì những tội lạm dụng do các thừa tác viên thánh chức phạm, những người mà lẽ ra họ phải là những người đáng tín nhiệm nhất”.

ĐTC cũng thẳng thắn nói rằng ”Lạm dụng tính dục là một tội ác đáng kinh tởm, hoàn toàn trái nước và mâu thuẫn với điều mà Chúa Kitô và Giáo hội dạy chúng ta.. Một lần nữa tôi lập lại rằng Giáo hội, ở mọi cấp độ, sẽ áp dụng các biện pháp một cách nghiêm ngặt nhất đối với những người đã phản bội ơn gọi và lạm dụng các con cái của Thiên Chúa. Các biện pháp kỷ luật mà các Giáo Hội địa phương đã chấp nhận phải được áp dụng cho tất cả những người làm việc trong các tổ chức của Giáo Hội.

Tuy nhiên trách nhiệm đầu tiên chính là của các GM, LM, và tu sĩ là những ngừơi đã nhận ơn gọi từ Chúa, dâng hiến đời mình để phục vụ, cảnh giác bảo vệ tất cả những trẻ em, người trẻ và người lớn dễ bị tổn thương”. (Rei 21-9-2017)

HÌNH ẢNH BẢO GIẬT CẤP 10 – 15

Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn trung ương cho biết lúc 4h ngày 15-9, vị trí tâm bão số 10 ở vào khoảng 17,4 độ vĩ Bắc – 108,2 độ kinh Đông, cách bờ biển các tỉnh từ Hà Tĩnh đến Quảng Bình khoảng 190km về phía Đông Đông Nam..

Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 12-13 (115-150km/giờ), giật cấp 15….

Do ảnh hưởng của hoàn lưu bão, từ 1h ngày 15-9, ở các tỉnh giữa miền Trung đã có mưa vừa, mưa to đến rất to. Một số nơi có lượng mưa trên 70mm như Tuyên Hóa (Quảng Bình) 80mm, Nam Đông (Thừa Thiên-Hue) . Trích báo Tuổi Trẻ

Thánh lễ cuối cùng của Đức Thánh Cha tại Colombia

CARTAGENA. Chiều chúa nhật 10-9-2017, trong thánh lễ trước 500 ngàn tín hữu tại Cartagena, ĐTC Phanxicô mời gọi mọi người dân Colombia ”hãy đi bước đầu”, nhất là trong việc kiến tạo một nền văn hóa gặp gỡ và hòa bình.

Thánh lễ được cử hành lúc 4 giờ chiều tại Contecar, một trong những khu vực chính của thành Cartagena, hải cảng quan trọng thứ 4 của toàn Mỹ châu la tinh. Cảng này là một vịnh thiên nhiên rộng hơn 8 ngàn hécta, và sâu 21 mét, chỉ cách kênh đào Panama 265 hải lý. Cảng có hạ tầng cơ cấu và các kỹ thuật tối tân, điều động hơn 40 triệu tấn hàng mỗi năm và tiếp nhận trên 3 ngàn tàu, kể cả những tàu lớn nhất thế giới.

Khu vực Contecar nơi ĐTC chủ sự thánh lễ có thể chứa được 800 ngàn người và cũng thường được dùng cho các biến cố lớn, các sinh hoạt thể thao, công nghệ, âm nhạc và văn hóa.Đến nơi vào lúc 4 giờ chiều, ĐTC đã dùng xe mui trần tiến qua các lối đi để chào thăm các tín hữu và khi đến gần bàn thờ, ngài được một phái đoàn các công nhân hải cảng địa phương đặc biệt chào đón.

Trên lễ đài, có đặt thánh tích của Thánh Phêrô Claver và thánh nữ Maria Bernarda Buetler, gốc Thụy Sĩ, sáng lập dòng các nữ tu thừa sai Capuxin Phan Sinh Đức Mẹ Phù Hộ, được ĐTC Biển Đức 16 tôn phong hiển thánh hồi năm 2008.Đồng tế với ĐTC có đông đảo các GM Colombia và hàng trăm linh mục. Thánh lễ có chủ đề là ”Phẩm giá và các quyền con người”.

Bài giảng của ĐTC . Trong bài giảng, dựa vào bài Tin Mừng trong đó Chúa Giêsu dạy về cách thức sửa lỗi huynh đệ trong cộng đoàn, ĐTC mời gọi mọi người dân Colombia ”hãy đi bước đầu”, nhất là trong việc kiến tạo một nền văn hóa gặp gỡ và hòa bình. Nếu Colombia muốn có một nền hòa bình ổn định và lâu bền, thì cần cấp thiết tiến theo chiều hướng tìm kiếm công ích, thực thi công chính, công lý và tôn trọng bản tính con người với những đòi hỏi đi kèm, chứ không phải chỉ ký kết các hiệp định hòa bình mà thôi. Ngài nói:

”Trong những ngày nay tôi nghe bao nhiêu chứng từ của những người đã đi gặp những kẻ đã gây ra đau khổ tai ương cho họ. Những vết thương kinh khủng mà tôi đã có thể nhìn thấy nơi chính thân thể của họ; những mất mát không thể chữa lành vẫn còn làm cho họ khóc lóc, nhưng những người ấy đã đi, đã thực hiện bước đầu trên con đường khác với những con đường đã đi qua. Vì từ mấy thập niên rồi Colombia đang tìm kiếm hòa bình, và như Chúa Giêsu dạy, – nếu hai bên chỉ đến gần nhau, đối thoại mà thôi thì vẫn không đủ, còn cần có sự can dự của nhiều tác nhân khác trong tiến trình đối thoại chữa lành các tội lỗi nữa. ”Nếu họ không nghe, thì hãy dẫn một hai người nữa đi với con” (Mt 18,16), như Chúa Giêsu đã nói trong Phúc Âm.

Chúng ta đã học biết rằng những con đường bình định, dành ưu tiên cho lý trí trên sự trả thù, sự hòa hợp tế nhị giữa chính trị và luật pháp, không thể loại bỏ những hoạt động của dân chúng. Đề ra những khuôn khổ qui tắc và hiệp định giữa các nhóm chính trị và kinh tế có thiện chí, thì vẫn chưa đủ. Chúa Giêsu tìm ra giải pháp cho sự ác trong cuộc gặp gỡ đích thân giữa các phe với nhau. Ngoài ra, một điều luôn luôn hữu ích, đó là đưa vào trong các tiến trình hòa bình kinh nghiệm của các tầng lớp dân chúng. Những kinh nghiệm này, trong nhiều trường hợp, đã không được để ý tới; cần làm sao để chính các cộng đoàn mang lại những sắc thái cho các hoạt động tập thể tưởng nhớ những gì đã xảy ra.

Tác nhân chính, chủ thể lịch sử của tiến trình này là dân chúng và văn hóa của họ, chứ không phải một giai cấp, một phe phái, một nhóm hoặc một lực lượng ưu tú. Chúng ta không cần một dự phóng của một nhóm ít người nhắm tới một thiểu số, hoặc một nhóm ít người thông thạo chiếm hữu tâm tình của tập thể. Đây là một thỏa thuận để sống chung, một khế ước xã hội và văn hóa” (E.G. 239)

ĐTC khẳng định rằng: chúng ta có thể đóng góp nhiều cho bước đường mới mà Colombia muốn thực hiện. Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta con đường tái hội nhập vào cộng đoàn nhờ một cuộc đối thoại hai người. Không gì có thể thay thế cuộc gặp gỡ chữa lành như thế; không có tiến trình tập thể nào chuẩn chước cho chúng ta thách đố gặp gỡ nhau, giải thích cho nhau, tha thứ. Những vết thương sâu đậm của lịch sử nhất thiết đòi những thẩm quyền qua đó người ta thi hành công lý, trong đó các nạn nhân có thể nhận ra chân lý, thiệt hại được đền bù thích đáng, và hành động minh bạch để tránh tái diễn những tội ác đã xảy ra.

Nhưng tất cả những điều đó mới chỉ để cho chúng ta ở ngưỡng cửa những đòi hỏi của Kitô giáo mà thôi. Chúng ta còn được yêu cầu tạo nên một sự thay đổi từ hạ tầng: đối lại với văn hóa chết chóc, bạo lực, chúng ta đáp lại bằng văn hóa sự sống, văn hóa gặp gỡ.

ĐTC đặt câu hỏi: ”Chúng ta đã hành động thế nào để bênh vực việc gặp gỡ, hòa bình? Chúng ta đã thiếu bỏ sót những gì, khiến cho những hành vi man rợ xảy ra trong đời sống của dân chúng ta? Chúa Giêsu truyền chúng ta phải đối chiếu những cách cư xử, những lối sống gây thiệt hại cho xã hội, phá hủy cộng đoàn.Bao nhiều lần xảy ra những bạo lực, sự loại trừ khỏi xã hội được bình thường hóa, mà chúng ta không lên tiếng, không giơ tay lên tố giác theo tinh thần ngôn sứ.

Cạnh thánh Phêrô Claver, có hàng ngàn Kitô hữu thời ấy, nhưng chỉ có một nhóm rất ít người bắt đầu một nền văn hóa gặp gỡ đi ngược lại. Thánh Phêrô Claver đã biết tái lập phẩm giá và hy vọng cho hàng trăm ngàn người da đen và người nô lệ, họ bị đưa đến đây trong tình trạng vô nhân đạo hoàn toàn, đầy kinh hoàng, mất mát mọi hy vọng. Thánh nhân không có bằng cấp nổi tiếng, thậm chí còn bị coi là người ”tài cán tầm thường”, nhưng ngài có một thiên tài sống trọn vẹn Tin Mừng, gặp gỡ những người bị người khác coi là đồ bỏ.

Nhiều thế kỷ sau đó, ảnh hưởng của vị thừa sai và tông đồ này của Dòng Tên đã được thánh nữ Maria Bernarda Buetler noi theo, thánh nữ đã hiến cuộc đời, tận tụy phục vụ những người nghèo và người bị gạt ra ngoài lề tại chính thành phố Cartagena này”.Tiếp tục bài giảng thánh lễ cuối cùng tại Colombia chiều chúa nhật 10-9, ĐTC cũng nhận xét rằng cả Chúa Giêsu cũng cho chúng ta thấy có thể là người khác khép kín, từ chối thay đổi, ở lỳ trong sự ác của họ. Chúng ta không thể phủ nhận rằng có những người tiếp tục phạm tội làm thương tổn cuộc sống chung và cộng đoàn:

”Tôi nghĩ đến thảm trạng đau thương ma túy, dựa vào đó người ta làm giàu bất chấp các luật lệ luân lý và dân sự; tôi nghĩ đến sự tàn phá các tài nguyên thiên nhiên và làm ô nhiễm hiện nay; thảm trạng bóc lột lao công; tôi nghĩ đến sự buôn bán tiền bạc bất hợp pháp, như đầu cơ tài chánh, thường có tính chất như những ác thú gây thiệt hại cho toàn thể hệ thống kinh tế và xã hội khiến cho hàng triệu người phải chịu nghèo đói; tôi nghĩ đến nạn mại dâm hàng ngày gây thiệt hại cho bao nạn nhân vô tội, nhất là nơi những người trẻ nhất, tước đoạt tương lai của họ; tôi nghĩ đến điều kinh tởm là nạn buôn người, đến các tội ác và lạm dụng chống các trẻ vị thành niên, nạn nô lệ vẫn còn làm lan tràn sự kinh khủng của nó tại bao nhiêu nơi trên thế giới, thảm trạng của bao nhiêu người di dân không được lắng nghe và người ta làm giàu bất hợp pháp trên họ và thậm chí cả một thứ tê liệt luật pháp chủ hòa không để ý đến thân mình của người anh em, thân mình của Chúa Kitô.

Và trước những điều này, chúng ta cần phải được chuẩn bị và có lập trường vững chắc về các nguyên tắc công lý, không tước đoạt điều gì của đức bác ái. Không thể sống chung trong hòa bình mà không làm gì đối với những gì làm hư hỏng cuộc sống và thống lại chính sự sống. Về điểm này, chúng ta nhớ đến tất cả những ngừơi can đảm, không biết mệt mọi, đã làm việc và thậm chí bị mất mạng sống trong việc bảo vệ và bênh đỡ các quyền và phẩm già của con người. Lịch sử cũng đòi chúng ta giống như họ, dấn thân quyết liệt bảo vệ các quyền con người tại thành Cartagena này, nơi mà anh chị em đã chọn làm trụ sở toàn quốc bảo vệ các quyền con người.

Từ biệt . Thánh lễ kết thúc lúc quá 6 giờ rưỡi chiều giờ địa phương. Liền đó, ĐTC đáp trực thăng tới Phi trường quốc tế Rafael Nunez của thành Cartagena. Tại đây ngài được Tổng thống Manuel Santos và Phu nhân, cùng với các quan chức chính quyền và các vị lãnh đạo giáo quyền tiễn biệt.

Sau gần 11 giờ bay, vượt qua 9.100 cây số, chiếc Boeing B787 của hãng Avianca Colombia chở ĐTC, đoàn tháp tùng và hơn 70 ký giả quốc tế đã về đến phi trường Ciampino của Roma lúc gần 13 giờ trưa hôm thứ hai 11-9-2017. Trên đường về Vatican, ĐTC đã ghé lại Đền thờ Đức Bà Cả để cám ơn Đức Mẹ.

Trong vòng 10 tuần lễ nữa, ĐTC lại lên đường thực hiện chuyến viếng Tông du thứ 21 tại nước ngoài, với 2 quốc gia được thăm viếng là Myanmar và Bangladesh.

Cùng vượt qua với Chúa

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh . Chúa đã can đảm hoàn tất cuộc Vượt qua của Chúa,xin cho con cũng dám hoàn tất cuộc Vượt qua mỗi ngày của con.

Đó là vượt qua những yếu đuối và lầm lỗi đang trói buộc con.
Đó là vượt qua những nhỏ nhen và ích kỷ đang ngăn cản con đến với tha nhân.
Đó là vượt qua những chán chường và buông xuôi đang ăn mòn ý chí con.
Đó là vượt qua những hờn giận và thành kiến đang ghì chặt con

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
xin đồng hành với con trong cuộc Vượt qua của đời con,
vì con biết con chẳng thể hoàn tất nếu không có Chúa bên cạnh đỡ nâng con.

Amen.

Chính Thầy đã chọn anh em

Cuộc đời của vị linh mục, một nữ tu hay là một ông thầy dòng,… tất cả như là là bản Thánh ca du dương, có cả nốt trầm, bổng như muốn nói lên những khó khăn, thăng trầm của đời sống Thánh Hiến và đôi khi có cả những giọt nước mắt. Nhưng với các ngài vẫn vui vẻ, nhiệt thành đón nhận tất cả cũng vì tình yêu Đức Kitô thúc bách.

Chính Thầy đã chọn anh em là chủ đề màTLMN chọn nhân tháng kính Thánh Tâm Chúa. Mỗi nhịp đập của Trái tim là một lời mời gọi để đáp trả tình yêu Ngài; Chính Thầy đã chọn anh emnhắc nhớ chúng ta ý thức sâu xa thân phận nhỏ bé, yếu đuối nhưng cần tín thác vào lòng xót thương của Thiên Chúa

CT TLMN số 2 chủ đề Chính Thầy đã chọn anh em có những nội dung sau:

  1. Dấu ấn tình yêu – Ca đoàn Pio X
  2. Chúa biết lòng con – Ngọc Hòa
  3. Xin dâng – Minh Tiến
  4. Một ngày lúp áo – Cao Phước, Ngọc Hoa
  5. Tình ca vô tận – Nguyễn Hồng Ân
  6. Tình con yêu Chúa – Cẩm Ly

Ban biên tập chân thành cám ơn tất cả quý vị và các bạn đã viết thư gửi về cho chương trình. Rất mong nhận được sự phản hồi của mọi người qua Radio số 2 này.

Đôi cánh nâng đỡ tâm hồn

Tôi – một sinh viên năm nhất đại học Kinh Tế đang sống giữa thành phố Sài Gòn tấp nập, vồn vã. Như bao người trẻ khác, tôi cũng có những hoài bão, ước mơ và dự định đang ấp ủ. Mỗi ngày tôi cố gắng để không lãng phí thời gian của mình dù chỉ một giây phút nào: dành thời gian cho việc học, xây dựng các mối quan hệ, trau dồi kĩ năng cho bản thân, vui chơi cùng bạn bè…

Cứ như thế, từng ngày trôi qua, tôi nhận ra mình dành quá nhiều thời gian cho bản thân và những mối quan hệ xã hội mà quên mất rằng chính Chúa mới là người đã cho tôi thời gian ấy, vậy mà tôi còn chẳng dành thời gian cho Ngài, có chăng cũng chỉ là một buổi lễ chiều Chúa Nhật, hay trước những lúc sắp làm điều gì quan trọng: một kì thi, một bài thuyết trình… Những lúc ấy mới chợt nhớ tới Chúa. Phải chăng tôi đã quá ích kỉ và tham lam

Thế nhưng tình yêu và lòng khoan dung của Chúa thật to lớn biết nhường nào, nhờ ơn Ngài, tôi may mắn được tham dự một khóa tĩnh huấn về Phút hồi tâm. Chính khóa học này đã làm cho tôi biết mình còn quá nhiều lỗ hổng trong tâm hồn và cách để tôi lấp đầy những lỗ trống ấy bởi Phút hồi tâm, đưa tâm hồn lên gần với Chúa.

Xã hội ngày một phát triển, những mối lo toan về vật chất và nhịp sống vồn vã kéo những người Kitô hữu ngày một xa Chúa hơn. Mối liên kết thân tình với Chúa đang dần bị những thứ tầm thường trong cuộc sống vùi lấp. Cũng có nhiều người quá quan tâm, chu toàn đời sống đạo, mà quên mất sự cần thiết phải bồi dưỡng đời sống tâm linh.

Những điều đó làm cho tâm hồn ta trở nên khô cằn, thiếu sức sống, đến một lúc nào đó, mỗi người sẽ chỉ còn lại lớp vỏ bọc bên ngoài mà thôi. Vì vậy những giây phút thinh lặng để nhìn nhận bản thân, hướng lòng lên với Chúa sẽ là nguồn mạch tươi sáng, tắm mát cho tâm hồn.

Có thể dễ dàng nhận thấy nhiều người đặc biệt là các bạn trẻ, sinh viên thường giết thời gian ở các quán café, trà sữa, hay những quán nhậu ven đường… Họ than thở với nhau đủ điều trong cuộc sống: chương trình học, sách vở, thầy cô, áp lực thi cử, những mối quan hệ và muôn vàn những chuyện khác nữa.

Thiết nghĩ, nếu như ta thay đổi cách nhìn nhận, thì mọi việc có lẽ đã trở nên khác đi và biết đâu ta sẽ tìm được cơ hội, niềm vui trong những khoảnh khắc tưởng chừng như buồn chán nhất.

Muốn biết mình có đang lạc lối trong cách nhìn nhận cuộc sống hay không, thì trước hết mỗi người cần nhìn nhận lại chính bản thân mình. Thinh lặng, hồi tưởng những việc đã làm, những chặng đường đã qua và trải lòng, tâm sự cùng Chúa để Ngài giúp ta lựa chọn con đường, thái độ đúng đắn cho cuộc sống. Đó cũng là lúc ta nhận ra ơn Chúa trong chính những biến cố của cuộc đời.

Tôi vẫn luôn cảm ơn Chúa vì những ơn lành Ngài ban, vẫn xin lỗi Ngài vì tội lỗi đã phạm qua những lần giải tội. Thế nhưng không nhớ được ơn làm sao cảm tạ, không biết được lỗi làm sao ăn năn. Phút hồi tâm giống như những thước phim quay chậm về những khoảnh khắc trong cuộc sống.

Trong những giây phút tĩnh lặng đó có Chúa bên tôi. Ngài lắng nghe tôi chia sẻ những niềm vui, và cả những nỗi muộn phiền thầm kín. Còn gì hạnh phúc hơn việc được Chúa vỗ về an ủi, được thủ thỉ, tâm sự cùng Ngài. Và chính sự lắng nghe chia sẻ làm cho ta thêm phần hiệp thông với Chúa, tạo sự liên kết mật thiết với Ngài. Từ đó đời sống tâm linh của mỗi người được triển nở, đơm hoa.

Không những tạo được mối liên kết bền vững với Chúa. Phút hồi tâm còn giúp tôi hoàn thiện bản thân bằng việc tự đánh giá mình, lập ra những mục tiêu cụ thể, phù hợp với bản thân… Sự thinh lặng kì diệu ấy giúp tôi tìm lại chính mình, đào sâu những khả năng tiềm ẩn mà trước đây tôi không nhận ra, để từ đó củng cố, hoàn thiện chúng.

Phút hồi tâm giúp ta sống ý nghĩa hơn, không còn phải hối tiếc vì đã lãng phí một khoảng thời gian của cuộc đời cho những điều vô ích. Vì đơn giản, ta đã kịp nhận ra trước khi quá muộn màng.

Qua hai buổi tĩnh huấn, tôi đã rút ra được nhiều bài học sâu sắc cho bản thân nhờ sự dẫn dắt, hướng dẫn của cha linh hướng, những chia sẻ chân tình từ các anh em học viên. Có lẽ trước đây tôi còn quá ích kỉ, chưa thật sự quan tâm đến người khác và đôi khi còn hờ hững trước lời mời gọi của Chúa Giê-su. Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô đã viết trong thư mời Hồi tâm xét Mình cuối ngày: “ Chúa không bao giờ thấy mệt khi tha thứ cho chúng ta, chỉ có chúng ta thấy mệt khi đi tìm lòng thương xót của Ngài”.
Tôi sẽ cố gắng giữ cho cánh cửa tâm hồn luôn rộng mở, để Chúa đến ngự trị. Tôi sẽ tìm kiếm Chúa trong bằng sự dẫn dắt của trái tim, và khoảng lặng trong tâm hồn sẽ là đôi cánh nâng tôi lên, chạm vào Ngài.”