Chuyên mục lưu trữ: Truyện đọc

XIN ĐƯỢC AN TÁNG VỚI CÁI NĨA

Một phụ nữ bị bệnh nặng ở giai đoạn cuối, có thể chỉ còn sống thêm 3 tháng nữa thôi. Chị chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, chị mời linh mục đến nhà để trao đổi về những ước nguyện cuối đời của mình. Chị muốn trong thánh lễ an táng mình, những bài hát nào được hát, bài đọc nào được đọc, và kiểu mộ nào để an táng chị. Và chị muốn chôn theo chị một cuốn kinh thánh mà chị rất quý.

Mọi thứ sẵn sàng, vị linh mục chuẩn bị đi về thì chi chợt nhớ có điều rất quan trọng cần nói. Vị linh mục vui vẻ: “Còn gì nữa à, điều gì vậy?”. Chị nói: “Điều này rất quan trọng. Con muốn được an táng với cái nĩa cầm ở tay phải”. Vị linh mục nhìn chị, không biết nói gì nữa. Chị nói: “Điều này làm cha ngạc nhiên à?”. Vị linh mục trả lời: “Chị nói thật và nói rõ đi, tôi không hiểu nổi”.

Người phụ nữ giải thích: “Trong những năm sống, đi ăn uống và có gì ăn nấy, con luôn nhớ rằng khi hết món chính, người ta thường nói cứ cầm nĩa. Con thấy thích vì con biết có món gì đó sẽ ngon hơn. Con muốn cha nói với họ về điều gì đó tốt hơn sẽ đến với họ”.

Vị linh mục khóc vì vui và chào biệt chị, có thể đây là lần cuối gặp chị. Nhưng vị linh mục biết rằng chị sẽ lên Thiên đàng, vì chị BIẾT điều tốt đẹp đang tới.

Tại buổi lễ an táng, người ta đi ngang quan tài chị (nắp bằng kính) và họ thấy chị vẫn mặc chiếc áo đầm và tay phải cầm cuốn kinh thánh. Vị linh mục cứ thắc mắc không biết cái nĩa là sao nữa. Trong bài giảng, vị linh mục kể lại cuộc đối thoại của mình với người phụ nữ trước khi chị qua đời, với chi tiết là cái nĩa có ý nghĩa gì đối với chị.

Vị linh mục nói mình không thể không suy nghĩ về cái nĩa, nhưng xin mọi người đừng nghĩ về cái nĩa.Đúng vậy. Dù sao, chỉ cầu mong Chúa chúc lành cho bạn và giữ gìn cuộc đời bạn bình an.

TRUYỆN NGẮN LÁ THƯ CỦA CHÚA GIÊSU

Con yêu dấu,Khi con thức dậy sáng nay, Cha nhìn con và hy vọng con nói chuyện với con, dù chỉ là vài lời xin ý kiến Cha về điều gì đó tốt đẹp xảy ra trong đời con hôm qua, nhưng Cha thấy con quá bận rộn tìm đồ mặc đi hoặc đi học. Cha lại phải chờ đợi con. Khi con lăng xăng trong nhà, Cha biết chỉ còn vài phút cho con chào mọi người, nhưng con QUÁ BẬN RỘN. Cha thấy con cũng bồn chồn. Cha nghĩ con muốn nói chuyện với Cha, nhưng con lại nghe ĐT riêng. Cha theo doi bước chân khi con đến trường hoặc đi làm.

Cha kiên nhẫn chờ con hết ngày này qua ngày khác. Với ác hoạt động của con, Cha đoán con quá bận rộn nện không có giờ nói chuyện với Cha. Cha biết rằng trườc khi con an trưa, con cứ nhìn quanh, có thể con thấy lúng lúng túng khi muốn nói chuyện với Cha rằg tại sao con không cúi đầu. Con nhìn ba bốn bàn bên cạnh, con thấy một số người nói vài lời ngắn gọn trước khi ăn, nhưng không phải như vậy. Sự thật là vậy. Vẫn còn thời gian. Cha hy vọng con sẽ nói chuyện với Cha.

Con về nhà và và hình như có nhiều việc con phải làm. Làm xong vài việc, con lại bật tivi hoặc internet. Cha không biết con thích tivi hay máy tính hay không, nhưng Cha thấy con dành nhiều thời gian ngồi trên máy vi tính, có thể con không nghĩ những người xung quanh đang cần gì ở con. Cha lại kiên nhẫn chờ con xem tivi và ăn tối, nhưng con vẫn không nói gì với Cha.

Lúc đi ngủ, Cha đoán con đã mỏi mệt. Sau khi chào tạm biệt người thân rồi ngủ. không sao, vì con không nhận thấy Cha luôn ở bên con. Cha Vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi con hơn cả điều con tưởng. Thậm chí Cha còn muốn dạy con biết kiên nhẫn với người khác. Vì Cha rất yêu con, từ lâu trước khi Cha Cha bỏ Trời xuống thế gian này. Cha bỏ Trời vì Cha muốn bị nhạo cười vì YÊU,, thậm chí là Cha được CHẾT vì con không thể thay thế Cha. Cha yêu con đến nỗi hằng ngày Cha chờ đợi con ĐỒNG Ý, CẦU NGUYỆN, SUY NGHĨ hoặc TẠ ƠN.

Thật khó mà nói chuyện “một chiều”. Con đã ĐỨNG DẬY và một lần nữa Cha vẫn chờ đợi không gì hơn là Tình Cha dành cho con, với hy vọng rằng con sẽ dành cho Cha một thời gian nào đó. Chúc con một ngày vui! Cha luôn yêu con,

Truyện ngắn Ngày con chịu chức

Người ta nói đi tu đã khó, làm bà cố lại khó hơn. Nhưng có lẽ bà cố nghèo lại khó hơn cả.

Quanh năm buôn bán ngoài chợ, bà cũng quanh quẩn với gánh bún riêu. Cũng chẳng hiểu vì sao thằng con của bà lại đi tu. Nó nói con đi tu để má được làm bà cố. Nghe cũng thích nhưng sao thấy xa vời quá!

Rồi nó bỏ bà đi cái rụp.Mấy bà ngoài chợ bàn tán đâu phải muốn đi tu là được. Còn phải học đại học, học tiếng anh tiếng em gì đó rồi thi vào Dòng. Rồi các cha bỏ phiếu xét xem có được không nữa. Mà cái quan trọng là phải có tiền. Đi tu tốn tiền học tiền hành dữ lắm. Đấy, con bà Sáu bán cá đi tu mà có được đâu. Bả nghèo, không có tiền cho nó đi học. Cũng có mấy người bạn nói đứng ra lo cho nó ăn học. Nhưng đời chẳng ai cho không cái gì bao giờ bà ơi! Người ta đòi hỏi điều kiện lung tung. Tội! Thằng đó cũng hiền lành chứ bộ!

Khó vậy, nhưng chẳng bao giờ thấy nó than thở hay chia sẻ gì với bà. Mấy lần nó về thăm bà, bà hỏi con có cần tiền cần bạc gì không để má lo cho con. Nó nói:- Con của Chúa mà má, Chúa lo!

– Thì Chúa lo nhưng mình cũng phải cộng tác chứ. Má bán bún không dư dả gì,nhưng cũng tằn tiện lo cho con được.Không sao đâu má, con đi tu, không có người lo cho má, má cứ để tiền đó đề phòng khi bệnh tật không có ai lo.

Mười mấy năm với biết bao thay đổi và chờ đợi, mái tóc bà bạc phơ cũng là lúc con bà báo tin vui sẽ được chịu chức vào tháng tới. Còn gì vui mừng hơn nữa. Bà vẫn gánh bún riêu đi bán mà miệng lúc nào cũng tươi cười. Người ta nói gần nói xa: “bà cố sướng ghê! Con trai sắp vinh quy bái tổ còn gì!” Nghe cứ như rưng rức vào lòng. Vui buồn lẫn lộn. Rồi tạ ơn làm sao, rồi Thánh lễ làm sao? Nghĩ vậy, bà mở tủ lấy ra chiếc hộp đựng tiền mà bà dành dụm mười mấy năm nay. Chỉ mong sao đến ngày con thành tài có chút tiền lo cho con. Người ta cả chục đứa con còn lo cho hết thảy được, đàng này mình chỉ có mỗi một đứa, cũng lo không xong. Thân già cứ bệnh lên, bệnh xuống, bữa nào khỏe thì gánh bún đi bán, hễ mệt thì nằm ở nhà. Thằng con đi tu mười mấy năm cũng thi thoảng về thăm nhưng được mấy lần. Mỗi lần về, nấu cho nó bữa cơm, mà lần nào cũng vậy, chưa kịp ăn nó đã vội đi.

“Hai mươi lăm triệu, sáu trăm ngàn.” Bà đếm đi đếm lại mấy lần, rồi cẩn thận gói tất cả vào một túi ni lông. Định bụng khi con về thì trao cho con mua cái chén lễ. “Quà của má! Mà con nhớ khắc tên của má dưới đáy chén lễ, má muốn con dâng lễ thì luôn có má bên cạnh.” Chỉ nghĩ đến đó thôi mà lòng bà vui lắm. Bà cười thầm.

Hôm cậu con trai về làm giấy tờ chịu chức, bà đang định đưa tiền cho con, thì con trai đã nói: Má cứ yên tâm. Có người lo hết rồi! Con đã nói rồi, con của Chúa thì Chúa lo. Má lo làm gì! Thì cũng biết vậy, nhưng làm mẹ mà không lo được cho con thì chẳng có gì buồn hơn nữa – bà nghĩ bụng.

Cậu con trai nói tiếp. Ngày con chịu chức má không phải lo gì hết. Bữa đó má đi lễ thôi. Còn mọi việc có ba mẹ nuôi của con lo rồi. Ba mẹ nuôi nào? Bà ngạc nhiên hỏi lại. Thì ba mẹ nuôi con mười mấy năm nay. Má bán bún, không có tiền lo cho con ăn học và tu trì. Ba mẹ nuôi đỡ đầu cho con ăn học. Ba mẹ nuôi thương con lắm. Trời đất ơi, người ta tốt thế, sao con không nói với má bao giờ – bà trợn trừng mắt vì ngạc nhiên, nói với con.

– Thì giờ con nói đó. Mà bữa đó, khi trao áo cho Tân linh mục, má cứ ngồi ở ghế, để ba mẹ nuôi đưa lên cho con được rồi. Mình chịu ơn người ta. Giờ mình cho người ta vinh dự một chút. Ừ, thì má biết mà, con yên tâm.

Bà nói vậy nhưng sao nghe nghẹn ở cổ họng! Làm sao mà không buồn cho được, con mình sinh ra, mình nuôi lớn, rồi người ta giúp đỡ đâu được vài triệu, lo cho con mình ăn học, vậy mà người ta tự cho mình cái quyền lấy luôn cái danh hiệu làm mẹ của mình. Câu nói: “Đời chẳng ai cho không cái gì bao giờ” của mấy bà ngoài chợ năm nào giờ sao nghe thấm thía đến thế. Chỉ nghĩ đến đó thôi, bà đã không cầm được nước mắt. Nhưng đã hy sinh nhiều rồi, giờ hy sinh nữa cũng đâu có gì là lạ. Tất cả là vì con và hạnh phúc của con thôi mà. Nghĩ vậy để tự an ủi mình.

Ngày chịu chức linh mục đã đến, sau khi Đức Giáo Mục đặt tay, lần lượt các ông bà cố tiến lên gian cung thánh trao áo cho các Tân linh mục. Bà ngồi yên không nhúc nhích, mắt ráo hoảnh nhìn con trai của bà. Một cặp vợ chồng trẻ, quần áo sang trọng tiến bước lên gian cung thánh trao áo cho con của mình. Đâu đó có tiếng khen: “Trời ơi, ông bà cố gì mà trẻ đẹp thế!”

Bà không khóc, nhưng sao nước mắt lại cứ trào ra như không gì có thể ngăn cản được.Cuối thánh lễ, bà lặng lẽ bước ra ngoài để lại đằng sau một đám người đang vây quanh con trai của bà chụp ảnh. Bà thoáng nghĩ: Không! Tân Linh Mục mới phải. Cha đâu chỉ là con của mình, con của người ta. Mà không! Con của Chúa…

Bước ra đài Đức Mẹ, bà ngước mắt nói trong nghẹn ngào: Mẹ ơi, Mẹ có một mình Chúa Giêsu là con, con cũng chỉ có mỗi một đứa. Con đã dâng con của con cho Chúa như xưa Mẹ cũng dâng Chúa Giêsu cho Chúa Cha. Xin Mẹ thêm ơn cho con vững mạnh để chấp nhận thực tế: con của con đã là con của mọi người chứ không còn là của riêng con nữa, như xưa Chúa Giêsu đã trối Mẹ cho thánh Gioan vậy.

Bên ngoài, nắng lên cao . Phúc ! dậy, trễ giờ đi lễ rồi kìa – giọng cha quản lý gọi to. Nó mở mắt, rồi cười…chỉ là mơ…

Truyện ngắn Đồng Tiền Bà Góa

Cỡ đâu ba bốn giờ chiều ngày hôm đó, một chiếc xe taxi dừng lại vội vàng trước nhà. Cửa xe mở ra, người ta khiêng ra một thanh niên ốm yếu chỉ còn da bọc xương mặc cái áo thun và quần đùi đen, ló ra hai ống chân như hai cây tre cong queo, tím tái. Một người xốc nách anh thanh niên, hai người hai bên đỡ hai chân của anh, họ khiêng anh đi như chạy vội vào trong nhà.

Sau đó là một tiếng hét kinh hoàng rồi những âm thanh hỗn độn chao đảo dội ra ngoài căn nhà. Ngay sau đó có tiếng bước chân chạy vội vàng rầm rập và giọng một phụ nữ hoảng loạn hớt hải ào từ đầu ngõ chạy về phía căn nhà, giọng của chị gào lên thảm thiết vang cả xóm:

– Trả lại chồng cho tôi! Trả chồng tôi lại cho tôi! Chị bước ba bước là đã lao đến được thềm nhà. Người ta vừa ghé vào quán cóc bán hàng của chị ở gần chợ mà báo cho chị biết ủy ban phường đã cho xe đem chồng chị đi thủy lợi về nhà rồi. Nhưng không phải là chồng chị nguyên vẹn như lúc ra đi mà chỉ còn là cái xác. Anh bị ngã nước trong rừng rồi sốt rét cấp tính chết chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày phát bệnh.

Tiếng khóc đòi chồng của người đàn bà trẻ ai oán xoáy trong chiều muộn, nghe nặng nề hơn bất cứ thứ tiếng đòi nợ nào. Đám đông hiếu kỳ kéo đến ngày một nhiều đứng chật cả miếng sân trước nhà rồi tràn cả ra ngoài ngõ. Họ kéo đến nhiều mà không ồn ào như những trường hợp khác. Chỉ có những tiếng xầm xì xót xa dùm của những phụ nữ, có cái im lặng thu vào đầy trong ánh mắt sự cảm thông của nhóm đàn ông. Có cái nhấp nhô mà không lộn xộn của đám trẻ nhóc. Có cái không khí quan trọng mà lại nghi ngờ, nghiêm trang mà lại muốn tò mò, tưởng chừng như mọi người đều tạm ngưng công việc để đến xem người đàn bà đang vật nài gào khóc mất chồng. Người đàn bà trẻ xem chừng đã đuối sức quá rồi, chị lả người đi rồi quỵ xuống bất tỉnh. Những người đàn bà khác vội hè nhau xốc chị lên đưa vào trong buồng, ở đó người ta đã nghe vẳng ra từ lúc nãy tiếng khóc của con nít, tiếng khóc oa oa của đứa bé chưa đầy tám tháng tuổi. Và chị, năm ấy chị chưa hết tuổi hai mươi hai.

Sau khi đem vào trong buồng và đánh gió xức dầu cho chị, vài người đàn bà lớn tuổi ngồi nán lại với chị, dỗ dành an ủi. Đám đông bên ngoài cũng dãn dần, mang những tiếng xầm xì bàn tán về theo những bước chân tản ra rồi khuất vào sau những cánh cổng khép lại. Những người trong xóm vẫn còn nhớ cách đây hơn một năm, ở căn nhà ấy đã có một đám cưới không linh đình xa xỉ nhưng đầy đủ và ấm áp của đôi thanh niên trẻ thật đẹp đôi. Anh làm việc trên phường phụ trách phần văn nghệ. Chị là con của một gia đình chỉ có hai mẹ con. Từ nhỏ chị đã phải nghỉ học theo mẹ bươn chải vất vả kiếm miếng ăn cho hai mẹ con.

Tuy nhà nghèo khổ nhưng hai mẹ con lại rất thương nhau và chị luôn thấy mình may mắn vì có mẹ. Hơn nữa chị lại được trời phú cho một giọng hát xuất sắc. Từ bé chị đã thích hát, hát ở mọi nơi mọi lúc, ngay cả trong lúc đang phụ mẹ đẩy xe bán dạo hay lúc nấu cơm giặt áo bên hông nhà. Chị thấy cuộc sống bớt cực nhọc, cơn mệt mỏi tan theo từng câu hát, và những ước mơ thì lại như được chắp thêm đôi cánh bay lên theo từng nốt nhạc. Chị cứ ca hát hồn nhiên như thế và rồi tiếng hát ấy lọt vào tai anh. Anh mời chị lên phường trình diễn văn nghệ, và họ bén duyên từ đó. Ngày cưới, chị làm cô dâu thật đẹp, lúc rước dâu từ đầu ngõ đi bộ vào nhà, người ta đứng ở các cửa nhà dõi theo chị e ấp đi bên anh.

Có tiếng xuýt xoa trầm trồ chỉ chỏ, có những đôi mắt long lanh của các cô gái mới lớn thầm nghĩ bao giờ đến lượt mình. Pháo nổ dòn tan ở cổng nhà có bảng “Tân Hôn”. Anh hân hoan nắm tay đón chị bước vào nhà. Sau lễ gia tiên, mọi người chuẩn bị một bữa ăn nhẹ và chờ đến chiều ra nhà thờ làm lễ. Bỗng người ta nghe vang một tiếng đổ ầm khô khốc và tiếp theo là những tiếng loảng xoảng của đổ vỡ liên tiếp rền rĩ.

Nhịp tim của nhiều người cũng loảng xoảng theo tiếng vỡ tan của ly tách chén bát. Cái tủ kiếng cao quá đầu người trưng bày bát đĩa ngày thường vẫn kê dựa vào vách tường, hôm cưới người ta kéo nó ra giữa nhà làm bàn thờ gia tiên. Một cánh tay của ai đó vướng vào lôi cái tủ ngã đè lên bàn để đồ dẫn cưới, tất cả bể tan tành. Chị đứng run lẩy bẩy, mặt trắng bệch. Anh ôm lấy chị thật chặt:

– Em đừng sợ, có anh đây, em đừng sợ! Mười tháng sau, một đứa bé trai chào đời trong hạnh phúc của gia đình hai bên. Cũng lúc đó trên phường lại lo tập họp cho đủ quân số đi làm thủy lợi. Anh bị bắt buộc phải xung phong làm gương. Lần lữa mãi, khi con được hơn hai tháng, người ta không cho anh viện lý do con thơ nữa, anh có tên trong danh sách phải đi đợt này về vùng Tân Biên – Tân Châu gần biên giới. Ngày tiễn anh đi, trên phường bắc loa oang oang từ năm giờ sáng không khác gì buổi tiễn người đi bộ đội.

Chỉ khác là anh không mang súng và xe chưa lăn bánh thì nỗi nhớ vợ con đã dâng đầy trong lòng. Những người trong ban chỉ đạo kia thì vẫn vô tâm hoặc cố tình không nhìn đến nỗi buồn của anh và những bạn cùng chuyến. Loa phường lại phát ra lời nhạc khó tin: “Ăn cơm muối rau rừng chan nước suối, vẫn mơ về ngày mai sáng tươi …” Anh chan nước suối với rau rừng được ba tháng thì hết. Đúng một năm rưỡi sau ngày cái tủ kiếng bị vỡ, cuộc đời của anh cũng vỡ tan, trăm năm hạnh phúc của anh và chị bị gọt dũa còn vỏn vẹn được một năm hai tháng.

Không biết bằng cách nào chị đã đủ sức lực để lo ma chay cho anh. Đám tang xong, chị cũng buông người ra, chùng xuống như dây đàn căng hết cỡ được nới lỏng. Ôm con vào lòng mà chưa biết cuộc sống ngày mai sẽ ra sao với mẹ góa con côi. Người chết đã ra đi nhưng người sống vẫn phải sống, phải ăn, phải mặc và phải chịu luôn cả những dư luận vốn đã không ngọt ngào với những góa phụ. Buổi sáng cuối năm đi chợ, bà hàng rau quen biết sau khi thăm hỏi xã giao kề tai chị nói:

– Chị nói em nghe, năm nay tang tóc thế kia, cố mà ở riết lấy trong nhà, đừng đi thăm nom chúc tết, dông cả năm đấy.

Chị vâng dạ. Cũng chẳng thấy buồn lắm. Thì năm nay khỏi ăn tết vậy, xóm làng có kiêng có lành, lệ đã vậy, mà con chị cũng còn bé chưa biết tết là gì. Mà lạ, lúc trước không thấy ai nói gì, bây giờ bỗng thấy người ta lại săm se mà xì xào bói toán:

– Gò má chị ấy cao nhỉ. – Ừ, mắt lại hơi xếch. Tướng sát phu rành rành ra đấy làm chị không dám đi ngang qua nhà ông tướng số gần đó, chỉ sợ bị soi mói tướng đi mà ra thêm tội nào khác của chị nữa cũng không chừng.

Lại còn có hôm người ta lại kháo nhau: Dạo này bà đó lung tung lắm.- Lung tung làm sao? – Hôm kia thấy ngồi sau xe ông nào, miệng cười toe. Chồng chết để tang chưa được ba năm kia mà. – Khổ! Trẻ người thế kia, chịu sao nổi!

Sau này biết được, người đàn ông cho chị ngồi sau xe ấy giúp chị đi tới lui chạy giấy tờ để nhận tiền đền bù việc chồng chị đi thủy lợi cho nhà nước chẳng may bị thiệt mạng. Chỉ có thế mà có người còn dám cả quyết nhìn thấy chị đi cùng với đàn ông lên khu trung tâm thành phố rồi còn dắt nhau vào nhà hàng ô-ten gì đó to lắm, chả đi hú hí thì vào đấy làm gì chứ! Chị nghe thấy hết cả nhưng chỉ im lặng.

Chị là đầu đề cho nhiều người làm câu chuyện để đưa tin trong những lúc rảnh rỗi, để tiếp khách, để giết thời gian trong lúc chờ người mua hàng … và để thấy mình sống tốt hơn chị, may mắn hơn chị. Như hôm nọ đi lễ, vào nhà thờ thấy chỗ trống, chị nhẹ nhàng vào ngồi. Bà ngồi bên cạnh trông thấy chị đã ngồi dịch hẳn ra rõ xa, tay cầm quạt phẩy phẩy nhiều cái rõ mạnh vào mặt ghế như quét đất, như thể ngồi cạnh người dơ dáy như chị sẽ bị vấy bẩn và càng ra sức đọc kinh to tiếng hơn như ăn năn tội dùm cho chị luôn tiện.

Ấy thế nhưng chị vẫn phải sống, vẫn phải ở cái xóm này để làm dâu và nuôi con. Con ngõ trong hẻm này từ lâu đã hư hại nhiều. Họp tổ dân phố lần nào cũng có đề nghị xin sửa chữa mà mãi vẫn không được thông qua. Khi người ta quyết định chia đều ra cho tất cả nhà trong xóm đóng tiền để tráng thêm lớp nhựa thì chị hoảng. Vét hết trong nhà cũng không có dư bao nhiêu tiền, mà lại biết bao nhiêu việc cần đến tiền để tiêu. Chị đành phải nói thật với ông tổ trưởng để xin giảm chỉ tiêu. Người ta đã dị nghị cho rằng chị lãnh tiền đền bù chồng chết nhiều lắm mà chị gom nén dấp diếm để hưởng ưu tiên, và cho rằng như thế là không công bằng. Có người còn bảo chị không đóng tiền thì đừng sử dụng con đường này, tìm ngõ khác mà leo vào nhà. Chị im lặng, chịu đựng.

Hơn ba tháng sau con ngõ đã tráng nhựa mới sạch sẽ, nhưng chỉ qua một mùa mưa là đã lại xuất hiện lồi lõm ổ gà. Người lạ vào ngõ hoặc dân trong xóm đêm hôm đi về rất dễ bị lạng quạng sa vào đấy. Cũng từ đấy đêm nào cũng có người bắt gặp chị ngoài đường với một bao tải trong tay. Trên đường rong ruổi bán hàng dạo, mỗi ngày chị lại tha về một ít gạch đá nhặt đươc trên đường, rồi mỗi đêm chị lại mang ra một ít chen kín lại các ổ gà. Bây giờ mỗi buổi sáng ra người ta lại đếm thấy ít ổ gà hơn hôm trước, thay vì phải nhiều hơn lên vì mùa mưa vẫn chưa hết.

Việc làm của chị vẫn lặng lẽ như chị. Cũng có người trông thấy và biết, cũng có người không biết ai đã dư công rỗi việc mà tốn sức cho cái tài sản chung ấy. Nhưng tuyệt nhiên không ai lên tiếng để bênh vực cho chị một lời, hình như người ta không cần quan tâm để nói tốt dùm cho bà góa dù chỉ một câu.

Một hôm nhà chị bị mất trộm. Nghe có vẻ buồn cười vì nhà chị nằm trong danh sách những nhà nghèo nhất xóm. Lúc trộm cạy cửa, chị đang ngủ và khi nghe những tiếng sột soạt bất thường chị giật mình nhưng không sợ, cứ nằm im. Lúc thấy bóng thằng trộm thoáng qua dưới bếp, chị bật dậy quát:

– Ai ? Tiếng động vụt im lặng, chị quơ mùng chui ra, tay vớ thanh củi căng mắt lần xuống bếp. Mở đèn lên, chả thấy gì. Chị vừa quay lại nhà trên đã nháng thấy cái bóng thậm thọt không lẫn vào đâu ấy, bóng thằng Chiến thọt. Trong tranh tối tranh sáng và trong cái khoảng thời gian chưa đầy mười giây đối diện chị thấy nó chắp tay lạy chị. Thay vì hô hoán lên, chị bước lùi lại ba bước đủ chỗ cho thằng Chiến lẻn ra ngoài theo lối nó chui vào. Sáng ra chị mở nắp nồi gạo, hai chỉ vàng đã biến mất. Khi tin loan ra người ta lại nhao nhao và nhớ lại chuyện góp tiền sửa đường, nhưng người ta đã quên rằng chuyện đó cách nay cũng đã ngót nghét năm năm. Năm năm bà góa chắt chiu dành dụm được hai chỉ vàng để dành cho con đi học.

Bây giờ thằng trộm lấy hết, chị biết nếu khi đêm chị hét toáng lên là cả xóm đã ùa đến trói cổ được thằng trộm rồi, nhưng mà chị cũng biết thằng Chiến nghèo hơn cả chị, vợ nó nghe đâu mới phát hiện bị ung thư phổi.Có người biết kẻ trộm là ai thì lên giọng với chị:Tôi mà là chị thì tôi đến tận nhà nó đòi lại của, hai chỉ vàng chứ có phải ít!

Chị lắc đầu: Thôi, chả ai muốn trộm cắp, thằng Chiến phải làm thế tự nó cũng thấy nhục lắm rồi.Gần một năm sau vợ Chiến chết, Chiến bỗng trở thành góa bụa như chị, nhưng nó không muốn sống ở đấy nũa. Chiến bán nhà về quê ở. Hôm trước khi đi nó sang nhà chị, ậm ực nghèn nghẹn mãi mới thốt ra được câu xin lỗi và xin trả lại chị hai chỉ vàng. Chị lắc đầu xua tay bảo nó cầm về quê mà nuôi con.

Thời gian trôi đi, lúc này chị đã già lắm rồi, trên đầu đã hai thứ tóc. Con trai của chị năm nay cưới vợ, đó là lần thứ hai trong đời chị cảm thấy thật hạnh phúc. Cuộc đời của chị có lẽ chỉ gói trọn một khái niệm sống đơn giản là không nặng nhẹ hơn thua. Chị đã đi gần hết cuộc đời mình bằng sự vững lòng cậy trông, xài cho đến hết đồng tiền của bà góa vì một lòng tin rằng, những gì chị trao ra vì danh Thiên Chúa thì rồi Ngài cũng sẽ trả lại cho chị phần thưởng xứng đáng. Trong ngày cưới của con trai, chị mỉm cười mãn nguyện

TRUYỆN NGẮN ” CÓ CHÚA TRONG ĐỜI “

Hưng ngồi tựa vào tường, đầu ngửa ra sau, chốc chốc đưa điếu thuốc lên miệng hít một hơi dài. Anh ngồi như vậy cũng đã lâu. Trong khóm dứa, tiếng dế vẫn rền rĩ khiến màn đêm thêm tĩnh mịch, cô liêu. Bỗng anh vùi nửa điếu thuốc trên nền cát rồi đứng lên đi vào phòng; như hai lần trước anh lên giường nhưng không ngủ được … Thật buồn biết bao khi bị người yêu phản bội! Cảm giác chênh vênh, lạc lõng; Hưng mím chặt môi thêm chịu đựng, ánh mắt buồn vời vợi; anh lại mở hộp lấy ra điếu thuốc mới, … hít rồi lại vứt… rồi lại cho tay vào túi áo bóc hộp thuốc, rút điếu khác, khum tay mồi lửa …

Anh có yêu em không? Thu, tay chống cằm nhìn anh hỏi.Chúng ta đã quen hơn hai năm nay, tình yêu của anh dành cho em, em không biết sao ? Hưng ngưng viết quay qua nhìn hỏi lại Thu.Không gian trong phòng gần như chùng xuống …Nhưng sao có một điều em cầu xin anh mà anh không để ý tới lời em ? Thu vừa nói vừa ra vẻ hờn giận.

Thu ạ, anh đã nói việc gì cũng được chỉ mỗi một việc theo em vô đạo(1) thì anh không thể . Tại sao ? Thu lại ra vẻ ngạc nhiên.Em biết rồi đó, ba mẹ anh chỉ có mình anh sao theo em vô đạo được. Cha mẹ sợ sau này không ai thăm nom, cúng bái, nhang đèn cho, việc này không chìu em được, hãy nghĩ lại mà thông cảm cho anh, em ạ . Hưng nói như khẩn khoản cùng Thu nhưng cô một mực bảo ba mẹ cô buộc anh phải vô đạo thì mới chịu gả cô cho anh.

Và rồi Thu và Hưng đành chia tay vì anh không nghe lời cha mẹ cô trở lại đạo. Thường khi Hưng cũng theo Thu đi xem lễ mỗi chúa nhật. Thấy cha mẹ anh rất sùng đạo Phật, đi đâu hay tìm mua về vài quyển sách giáo lý, vài quyển truyện kể Phật giáo cho anh, biết là không thể thuyết phục được mà sẽ còn làm cha mẹ buồn phiền nên anh không thưa chuyện theo đạo cùng Thu cho dù anh yêu cô thật lòng. Không thấy Thu đến chơi nhà nữa còn Hưng thì rầu rầu. Vẫn biết hai trẻ đang giận nhau nhưng cha mẹ anh cố hỏi để nghe chính con trai mình thố lộ tâm tư nhưng rồi thế nào anh cũng lặng thinh.

Từ đó ai nhắc đến đạo Công Giáo, anh bỏ đi nơi khác. Cũng từ đó anh đâm ra khó tính lúc thì xem Thu như thù địch, lúc thì lại bảo Thu là kẻ đáng thương. Anh vẫn không hiểu sao chỉ có chút việc như thế mà Thu đòi chia tay. Bà Hải, mẹ Hưng đọc được tính của con trai mình, đã hết sức khuyên lơn. Những đêm anh một mình ngồi trầm ngâm với điếu thuốc, bà cũng đứng ngồi không yên. Bên rèm cửa phòng, bà dõi theo sợ anh quẫn trí mà làm điều không hay.

Bên nhà, Thu cũng thao thức. Cô liều chia tay Hưng để mong muốn ép anh vào ý định của mình. Cô tin mà phó thác tình yêu ấy trong Chúa. Cô biết Hưng yêu cô bởi không những cùng đi xem lễ mà anh còn học kinh và đọc Kinh Thánh nữa. Duy chỉ mỗi một việc vô đạo mà anh từ chối; anh sợ làm cha mẹ anh buồn nhưng nếu anh là kitô hữu thì vẫn phụng dưỡng cha mẹ thì sao gọi theo đạo Công giáo là bất hiếu được. Tuy nhiên cô vẫn lo sợ mất anh bởi tính anh thẳng thắn và rất tự ái.

Một tháng sau lấy lại tâm trí, Hưng hối hận vì bao công việc ở cơ quan đã bị trì trệ nhưng rồi anh sắp xếp mọi việc đều ổn thỏa nhanh chóng. Có lúc anh suy nghĩ vì sao công việc anh giải quyết nhanh chóng suôn sẻ, thuận lợi đến vậy. Anh còn nhớ có lần may mắn thoát nạn vào một buổi sáng khi trên đường đến cơ quan, lúc vừa qua khỏi ngả tư, suýt bị một thanh niên đụng trực diện nhưng anh tránh khỏi, hoàn hồn anh còn nghe lúc ấy như có một bàn tay vô hình mạnh mẽ xô người thanh niên đó ngã xuống đường. Anh cảm nhận có Chúa ở bên che chở cho.

Còn Thu, luôn tìm cách hỏi thông tin của Hưng từ những người quen. Một chiều trên đường về nhà, cô mừng rỡ hay tin Hưng vừa xin vào tham dự lớp giáo lý dự tòng và hôn nhân ở một giáo xứ nhỏ.Giận Thu bao nhiêu anh lại càng mong học bấy nhiêu. Anh quyết tìm hiểu vì sao Thu bỏ anh chỉ vì anh không trở lại đạo? Thầy hướng dẫn lớp giáo lý ngạc nhiên khi thấy anh đến lớp học một mình trong khi mọi người đều có đôi. Dần dần anh lấy lại phần nào niềm vui.

Lớp học thiết thực và sinh động, vị linh mục trẻ và một giáo lý viên đứng tuổi tận tình chia sẻ. Chắc có lẽ lời Thu nói làm anh suy nghĩ và bằng mọi cách anh muốn được có câu giải đáp qua những gì thắc mắc hơn nữa vì sao Thu bỏ anh mà luôn bảo đạo công giáo là đạo tình yêu, yêu thương hết mọi người? Ngày “tốt nghiệp” ai ai đều vui vẻ, nhìn thái độ, nét mặt mới thấy anh có niềm tin nơi Chúa.

Thu âm thầm đến dự, nép mình sau một thân cây to để nghe anh phát biểu. Tuy sợ Hưng còn giận nhưng trong lòng cô thì hết sức mừng vui khi thấy anh thay đổi nhiều. Nay muốn quay lại với anh mới là một nỗi khó nhưng cô vẫn một lòng trông cậy ở Chúa. Chính vì biết Hưng yêu nên mới liều nói chia tay chứ Thu nhớ anh lắm.

Sáng sớm hôm ấy, mây từ đâu ùn ùn kéo tới, rồi mưa đổ xuống… Người đi đường vội tấp vào lề tìm nơi trú. Thu cũng nhanh chân bước vào mái hiên trước một dãy phố; cô đứng vẫy cổ áo ướt thì có ai đó chìa cho cô chiếc khăn. Nhìn bàn tay to khỏe, vẻ quen quen ngày nào, đoán ngay là Hưng, quá cảm động cô ôm chầm lấy anh trước sự tò mò của bao người đi đường. Hưng cũng xúc động không kém, cả hai xiết chặt tay như sợ phải xa nhau lần nữa. Tình yêu của họ nung nấu trở lại. Thế là những cuộc hẹn hò là niềm tâm sự trong những ngày tháng xa cách.

Thấm thoát họ đã xây dựng hạnh phúc được hai năm. Niềm vui nhân đôi khi ba mẹ Hưng tham dự ngày rửa tội của đứa cháu trai đầu lòng. Anh rưng rưng thầm cảm ơn Chúa đã ban cho anh trọn vẹn niềm yêu thương hạnh phúc. Thu là con dâu ngoan đã làm hài lòng cha mẹ chồng, cô quan tâm đến cả việc thờ phượng, ngày giỗ kỵ trong gia đình chồng vì thế mà ba mẹ Hưng ưng ý và càng ngày càng nghe gần gủi hơn với đạo công giáo. Mỗi tối, hai vợ chồng không quên đọc kinh cầu nguyện trong phòng riêng. Đối với Hưng, quyển Kinh thánh giờ là bạn đồng hành.

Mùa Giáng Sinh lại về trong lạnh giá nhưng Hưng nghe ấm áp vô cùng cũng bởi anh đã tìm về bên Chúa chính vào ngày Ngôi Hai xuống trần. Và hôm nay Lễ Kính Thánh Gia; đứa con thứ hai của anh tươi vui trong tà áo cưới sánh vai với chú rể cũng vừa là một kitô hữu lần bước vào nhà thờ

Hưng tỉnh giấc khi con sáo trong lồng treo trước cửa cất tiếng hót líu lo. Anh không còn vội vã đến cơ quan như mọi ngày nữa mà dậy sớm đi lễ. Ngày mà anh mong ước dành nhiều thời gian hơn được ở bên Chúa giờ đã đến. Anh tin có Chúa trong đời nên anh đã vượt mọi gian khổ mà có được mái ấm ngày hôm nay. Ngoài việc chăm sóc cây cảnh; anh thường ngồi lại bên gốc phượng tìm đọc Lời Chúa.

Nắng đã lên cao tỏa sáng khắp vườn nhà. Trong bếp, Thu loay hoay lo nấu bữa cơm thịnh soạn để cùng vui vầy với các con, cháu về thăm ông bà cha mẹ của chúng vào ngày cuối tuần.

Tượng Đức Mẹ vỡ

Kiến trúc sư Sarraxin chuẩn bị xây cất khu ký túc xá cho trường Pommeroeul năm 1935 (bên Pháp), đang khi cho thợ dọn dẹp các đống gạch vụn là nơi trước kia có nhà ở của các Sư huynh, bỗng kiến trúc sư trông thấy một đầu tượng Ðức Mẹ rất đẹp nằm giữa đống gạch vụn. Ông cố tìm kiếm thêm và lấy được đủ các mảnh vỡ của pho tượng. Về đến nhà, ông khoe bà vợ rồi rửa sạch sẽ, gắn lại thành một tượng Ðức Mẹ, ông đặt trên bàn thờ để tôn kính Mẹ.

Bỗng một hôm, sự khốn khó dồn dập đổ xuống gia đình ông kiến trúc sư: bà vợ nằm liệt giường, con gái đau nặng, đứa con trai đau từ lâu mới mạnh đang nghỉ dưỡng bệnh ở bên ông nội tại Anzin, bất ngời có điện tín báo phải sang gặp con gấp vì cửu tử nhất sinh! Ông kiến trúc sư tâm hồn bấn loạn, vội vã thu xếp công việc nhà để sang thăm con bên Anzin. Nhưng trước khi ra đi, liếc mắt nhìn lên tượng Ðức Mẹ vỡ đặt trên bàn thờ, ông vội vàng quì xuống cảm động thưa trình:

“Lạy Mẹ nhân lành, ngày trước con đã cứu Mẹ thì hôm nay đến lượt Mẹ hãy cứu con”. Nói xong, với cặp mắt ngấn lệ, ông kiến trúc sư lên đường.Ðến nơi, ông gặp bác sĩ đang thăm bệnh cho con ông. Bác sĩ nói với ông: “Tôi không hiểu cớ sự làm sao? Trước đây 2 giờ, con ông nguy tử tôi sợ ông không thể tới kịp thời để gặp con ông lần chót. Nhưng bất ngờ con ông thuyên giảm cách lạ.

Ông kiến trúc sư thì biết rõ, đó chính là giờ ông qùi trước tượng Ðức Mẹ vỡ kêu van Ðức Mẹ một câu đầy lòng tin tưởng phát ra tự đáy lòng:
“Xin Mẹ nhớ lại, con đã cứu Mẹ. Hôm nay đến lượt Mẹ hãy cứu con.”

Sarraxin was preparing to build a dormitory for Pommeroeul in 1935 (in France), while cleaning the rubble he used to have houses for the Brothers, He saw a beautiful statue of Our Lady in the middle of the rubble. He tried to find more and get enough fragments of the statue. Coming home, he shows off his wife and cleanses it, tucking it into a statue of Our Lady, which he placed on the altar to honor her.

Suddenly, the misery pouring down the architect’s family: his wife bedridden, daughter suffering from severe pain, son pain long ago new strong health resort in his grandfather in Anzin, Have a telegram must go to see the children because the novice born! The impassioned soul architect, rushed to arrange work to visit his son Anzin. But before leaving, glancing up at the broken statue of Our Lady on the altar, he hastily knelt down and said,

“Good Mother, the day before I saved her, today it is your turn to save me.” With that, with tears in his eyes, the architect departs. As he arrives, he meets the visiting doctor for his son. The doctor told him: “I do not understand why? Before 2 o’clock, my dead son was afraid he could not come in time to meet his son last. But suddenly his son relieved the strange way.

The architect knew well that it was his hour before the statue of Our Lady that cried out to Mary a confident statement emanating from the bottom of her heart:
“Remember, I saved you. It is your turn to save me today. “

BÍ MẬT KINH MÂN CÔI

Anh chị em thân mến . . mỗi khi chúng ta mệt mõi buồn bã với cuộc sống hay lâm vào tình cảnh khó khăn .Chúng ta thường hay quên mất một điều là chúng ta còn 1 người Mẹ hết lòng yêu thương . Mời Anh Chị Em nghe câu chuyện dưới đây

ANH CHỊ EM NHỚ THƯỜNG XUYÊN LẦN CHUỖI MÂN CÔI XIN ƠN MẸ GIÚP VƯỢT QUA KHÓ KHĂN

AMEN